Xuân Nhi ngạc nhiên không hiểu thiếu nứ kia là ai và có liên hệ như thế nào với Giầu. Nàng đứng chết trâng ở cửa, nhìn Giầu dìu thiếu nứ ngồi xuống ghế sa lông.
"Đỗ Nga, ngồi nghĩ một chút đi em."
Xuân Nhi đứng ở cửa một lúc, không thấy ai nói gì, nàng đành đi vô phòng khách; thấy nàng vô, Giầu giới thiệu cô gái:
"Xuân Nhi, đây là cô Đỗ Nga, thơ ký riêng củaba anh. Tối nay có cuộc họp với một công ty khác, phải dần cô ấy đi phụ nên tiện thể ghé nhà mình chơi."
Xuân Nhi cúi đầu chào, nói mấy câu xã giao rồi vô trong bưng nước ra đãi khách. Mặc dầu nàng đang là vợ và mẹ một đứa bé, nhưng với kinh nghiệm hồi còn làm ở vũ trường, Xuân Nhi có linh cảm như cô gái này là người không đàng hoàng, dù cho quần áo sang trọngvà đắt tiền. Nhưng cách trang điểm loè loẹt và cưng cách xã giao của nàng đã đinh được con người cô ta thuộc hạng người nào rồi. Khi bưng nước ra, Xuân Nhi kinh ngạc vì cô gái đang nằm trong lòng Giầu để chàng mò mẫm và hôn hít như điên dại. Trong khi đó cô ta cũng lùa cả hại tay vô quần chàng. Thấy nàng ra, cả hai cùng buông nhau ra nhưng họ rất thản nhiên không lộ vẻ ngllợng ngừng một chút nào. Xuân Nhi biết ngay quan hệ giữa hai người đã tới mức thân thiết lắm rồi, eả hai chẳng coi sự có mặt của nàng ra cái gì nữa.
Xuân Nhi cố nhịn, nàng làm như không thấy gì, đặt hai ly nước xưốngbàn rồi quay vô trong ngay. Cô gái thấy nàng đi vô cũng đứng dậy nói:
"Tới nhà anh chơi không vui chút nào, mướn khách sạn còn sướng hơn."
Nói xong Đỗ Nga bước ra cửa liền. Giầu vội vàng đi theo ngay,vừa đi chàng vừa nói:
"Em muốn đi đâu cững được mà, có gì đâu mà nổi quạu lên vậy."
Cô gái quay lại chu mỏ, nói:
"Chứ không ư, bà chằng lửa đó làm mất hứng hết."
"Thôi được mà, được mà; chúng mình đi khách sạn vậy."
Trong phòng ngủ, Xuân Nhi nghe thấy tiếng xe nổ, nàng biết là Giầu đã đưa cô gái ấy đi mướn khách sạn rồi. Nỗi xót xa dâng trào, hai hàng nước mắt tự nhiên trào ra không thế nào ngăn lại được.
Tới gần sáng, Giầu mới trở về nhà với một thân xác rã rượi, sặc mùi rượu. Chàng lăn ra ngủ cho tới chiều mới bò dậy được.
Xuân Nhi không còn gì để nói nữa, nàng đã coi như gặp phải tên sở khanh. Con bướm hút mật trong nhị hoa, xong rồi lìa cành eòn kể gì tới đoá hoa kia với hương sắc tàn phai theo ngày tháng. Xuân Nhi thấy non nước này chỉ còn cách chlu đựng, cố bám bíu vào đám cưới sắp tới. Đứa bé máu mủ eủa chàng có thể là sợi giây giằng buộc được Giầu vào cuộc sống gia đình chăng.
Điều cần nhất bây giờ là làm sao đi gặp mặt cha Giầu để lo hôn lễ và chính thức hoá cuộc sống ngày hôm nay. Chờ cho Giầu tắm rửa khoẻ khoắn, ra bàn ăn, Xuân Nhi mới nhỏ nhẹ hỏi:
"Chừng nào anh mới dẫn mẹ con em gặp mặt ba. Không lẽ tụi mình cứ sống lén lút như thế này mãi hay sao?"
Giầu trả lời giọng bực bội:
"Ba anh ở mãi bên Nhật Bổn, bây giờ đi đâu gặp ổng đây?
"Hơn một năm rồi, sao mãi ông ấy chưa về; em không tin. Vậy anh cho em đla chỉ em qưa Nhật một mình."
Giầu trợn mắt, quát lên:
"Em đi một mình được à? với tư cách gì em gặp ông ấy đây? ai tin em chứ?"
"Em sẽ dẫn con theo, nói là cháu nội ổng; làm sao ba anh lại không tin cho được. Dù sao đi nữa, ba anh cũng có chút địạ vị trong xã hội, chắc chắn ông phải biết phải quấy chứ."
Xuân Nhi cũng to tiếng, nàng không còn nhẫn nhịn được nứa, hình ảnh Đỗ Nga nằm trong lòng Giầu trong phòng khách làm nàng điên lên. Xuân Nhi ôm chặt con vào lòng nức nở khóc.
Giầu lại vô phòng ngử liền, có lẽ ăn chơi trác táng cả ngày đêm hôm qua làm cho chàng mất hết sức lực. Xuân Nhi cũng không biết phải làm sao hơn, ôm con thao thức tới sáng mới chợp mắt.
Khi đứa bé khóc đòi ăn, nàng giật mình thức dậy, thấy mặt trời đã lên eao. Chị người làm xô cửa bước vô, thấy Giầu nằm tlên giường, lật đật tính lui ra, Xuân Nhi vội vàng gọi:
"Chị bế em bé ra cho bú sứa hộ tôi đi."
Giầu cũng vừa tỉnh giấc. Chàng vô phòngtắm rửa mặt rồi mặc quần áo đi ngay không nói một lời nào. Giầu bỏ đi rồi, Xuân Nhi nằm một mình trên giường, sầu đau dâng lên chất ngất. Hai hàng nước mắt tuôn ra như suốt từ trước tới nay, nàng chỉ hy vọng eó một mái ấm gia đình, một người chồng yêu dấu, một nguời cha gươngmẫu củanhữngđứacon mình. Bây giờtất cả những hy vọng ấy.đều tan ra mây khói. Giầu đã không mang lại cho nàng nhứng điều mơ ước nữa rồi, chàng đang chạy theo tiền tài danh vọng cũng nhưgái đẹp mà không màng tưởng gì tới gia đình nữa. Nhứng điều chàng đang theo đuổi bất chấp luật pháp cũng như đạo đức tổ tiên...
Đối với Giầu, đồng tiền làtrên hết. Và khi có tiền phải hưởng thụ cho đúng mức nhứng gì đã phải trả giá bằng đồng bạc của mình. Dựa vào thế eủa cha là một thương gia tỷ phú, Giầu nắm nhiều dịch vụ buôn bán kinh thiên động địa, tiền vô như nước. Chàng nuôi cả một đám đàn em chuyên nghề dao búa để làm ăn trong những dịeh vụ bất chính.
Trưa hôm đó, Xuân Nhi vừavôbàn ăn, bỗng điện thoại reo. Nàng hơi ngạc nhiên không hiểu ai lại kêu nàng giờ này; nhấc điện thoại mới biết là Giầu gọi. Chàng cho biết ba chàng từ Nhật Bổn mới về, ông muốn gặp mặt Xuân Nhi cũng như cháu nội ông. Giầu nói chừng một tiếng đồng hồ nứa chàng sẽ về đón mẹ con nàng đi ngay kẻo ba chàng mong. Xuân Nhi không ngờ giây phút này lại tới với mẹ con nàng một cách đột ngột như vậy. Nàng vui mừng hớn hở gọi con bé ở phụ với nàng tắm rửa cho em bé để nó ra mắt ông nội.
Nàng bỏ cả bứa ăn trưa để sửa soạn cho cuộc gặp mặt người cha chồng cho thật chu đáo. Hơn tiếng sau, Giầu lái xe về đón mẹ con nàng. Xuân Nhi bước lên xe, nàng hơi ngạc nhiên hỏi:
"ủa, xe mới sao anh không đi lại lái chiếc xe vận tải nhỏ này."
Giầu trả lời ngay:
"Có thằng thợ trong hãng biết chỗ sửa xe Honda, nên anh lái chiếe xe này về mới có chỗ mang chiếc xe Honda của em đi sửa được." Nói xong Giầu vô nhà kéo chiếe xe Honda hư của Xuân Nhi bỏ lên xe rồi lái đi ngay. Thật ra Xuân Nhi chĩ hỏi qua loathôi, chứxe mới cũ đốĩ với nàng lúc này đâu có ý nghĩa gì.
Xe rời khỏi những con phố đông đúc, từ từ ra xa lộ Biên Hòa. Mặt Giầu lầm n, chẳngnói lời nào. Xe ehạy một lúc lâu Xuân Nhi thấy đường xá vắng tanh vắng ngắt, buột miệng hỏi:
"Nhà Ba anh ở đâu mà xa quá vậy?"
Giầu cười gằn như khó chiu một điều gì, chàng trả lời ấp úng.
"Ba anh đang ở căn nhà trong vườn eao su Biên Hòa, thợ thuyền của ông ở đó có chuyện lộn xộn nên ổng phải tới đó giải quyết."
Nghe Giầu nói vậy, Xuân Nhi không hỏi gì thêm nứa, nànglặngyên ôm con; con bébắt đầu ngủ thực dễ thương. Nàng nhìn con với niềm thương yêu dạt dào. Chắe chắn sau khi gặp mặt cha'Giầu rồi, thếnào đám cưới cũng phải cử hành. Dù cho Giầu có bạc đãi mẹ con nàng thế nào đi nứa, nàng cũng đã có danh phận là dâu của nhà họ Nguyễn. này rồi, không còn lo lắng cho tương lai mênh mông mờ mịt như bây giờ.
Trời hơi âm u, mâybay thực thấp, mặt trời không biết ở nơi đâu; chẳng có một tia nắng nào trên đường phố. Đáng lẽ hôm nay phải là ngày vui nhất trong đời nàng, khônghiểu tại sao Xuân Nhi cảm thấy hồi hộp, da thịt co giật hình như có chuyện gì không hay sẽ xẩy đến cho nàng.
Xe tới một rừng cao su thật vắng vẻ; Giầu bớt tốc độ, lái xe từ từ vô con đường nhỏ. Bỗng một con chim thật to đang đậu trên cành cây, kêu lên một tiếng thảnh thốt, bay nhào xuốngtrước xe, chiếc xe chồm lên cán qua mình con ỵật làm eả Giầu lẫn Xuân Nhi hoảnghồn. Giầ