XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
)
Truyện teen Nhẹ nhàng đêm khuya câu chuyện tuổi 23
doanh và bánh xèo (bánh xèo là chủ yếu), hai thằng gật gù tham gia.
Sau buổi học, bốn thằng bọn tôi tập trung tại nhà thằng Cuốc và lên kế hoạch mua nguyên liệu. Để làm ra món đồ như Châu nói, bọn tôi cần cắt miếng xốp, mua giấy màu và sơn xì, bút vẽ tôi có sẵn. Nghe có vẻ đơn giản chứ lúc bắt tay vào làm, bốn thằng mới thấy khó kinh hồn. Kiếm xốp khá dễ, nhưng để cắt ra những miếng xốp hình trái tim chẳng dễ chút nào; dùng dao cắt thì miếng xốp luôn bị vỡ hoặc bị răng cưa phần viền, hơn nữa lại chẳng có khuôn. Vạn sự khởi đầu nan, gian nan nản cả lượt, thằng Cuốc lắc đầu:
-Thôi nghỉ các ông ạ, kiểu này là đếch thể làm được đâu!
Ông nhõi chủ trì buông xuôi, ba thằng còn lại cũng nghỉ luôn. Hôm sau, Châu hỏi tôi công việc tới đâu thì tôi trả lời:
-Nghỉ rồi! Thằng Cuốc đếch làm nữa!
Rồi tôi kể lại cho em chuyện cắt mấy miếng xốp. Nghe xong, Châu cười rũ:
-Giời ạ, tự mình sao mà cắt được? Phải đem ra hàng, họ mới cắt cho! Đi, chiều nay đèo tớ xuống phố Hàng Mã!
Chiều hôm ấy, bọn tôi đèo Châu xuống phố Hàng Mã. Đúng như Châu nói, ở đó có những cửa hàng chuyên gia công mặt hàng giấy, xốp, gỗ. Họ có thể bán cho chúng tôi cả lô xốp đồng kích cỡ, giá cả cũng không đến nỗi nào. Châu đặt mua khoảng ba chục miếng, vị chi hết khoảng sáu xịch. Tôi không thắc mắc chuyện tiền nong mà thấy số lượng xốp quá nhiều, bèn nói:
-Nhiều thế này, làm hết được không?
-Dôi ra mười cái hỏng ấy mà! – Châu nói – Cùng lắm mình làm hai chục cái thôi, mười cái đề phòng nhỡ hỏng còn làm lại.
Ba thằng bạn quý hóa của tôi giơ ngón cái khen Châu nói đúng. Thằng Sĩ gật gù:
-“Trâu” nói là chuẩn!
-Ông còn phải học tập nhiều! – Thằng Cuốc tiếp lời.
-Mày ngu lắm con ạ! – Thằng Choác đế thêm.
“Tổ cha mấy thằng vì gái phản bạn!” – Tôi chửi thầm. Nhưng những lời của Châu làm tôi vỡ ra nhiều điều. Hồi đó, tôi là một gã công tử thành thị điển hình: chỉ học, chơi rồi vẽ, mấy kiến thức thường nhật hầu như mù tịt. Nhờ cô bé Trâu điên, tôi biết thêm lắm thứ hay ho của cuộc sống.
Sau đó, bọn tôi rong ruổi xe đạp trên phố Hàng Mã mua thêm giấy màu và sơn xì. Tổng thiệt hại gần ba lít, cả năm đứa hôm ấy bị vét sạch túi. Mặc dù đã chuẩn bị tiền từ trước nhưng thằng nào cũng tiếc ngẩn tiếc ngơ; từ nay đến Tết hết chơi điện tử, hết ăn quà vặt và quay về với cái bánh mì “bửn bửn” dưới căng tin. Trông bản mặt lũ con trai chúng tôi, Châu cười:
-Nghỉ chơi điện tử vài hôm thôi mà! Bọn mình cố gắng làm xong rồi bán hàng ở chợ đêm! Ở đấy vui hơn nhiều!
Với những ai chưa biết thì “chợ đêm” ở đây là chỉ chợ đêm Đồng Xuân ở quận Hoàn Kiếm. Ngày đó, chợ đêm không phải thứ gì quá mới mẻ, bản thân tôi đã qua đó vài lần. Nhưng bán hàng ở chợ đêm lại là một trải nghiệm mà tôi chưa từng trải qua. Bọn thằng Sĩ, thằng Cuốc và thằng Choác cũng rứa. Nghe lời Châu, ba tuần trước ngày Valentine, bốn đứa con trai không bén mảng hàng điện tử nửa bước mà tập trung làm việc. Làm việc nhé! Nghe oai chửa? He he!
Nhà thằng Cuốc khá rộng, lại gần trường nên bọn tôi chọn đó làm cơ sở sản xuất, cứ sau giờ học là lại tụ tập về nhà nó làm. Việc khá nhiều nên Châu rủ thêm cả cô bạn thân của em tên Hà làm cùng (cô bé ngày trước vẫn chở Châu ra bến xe buýt). Công việc đầu tiên là tạo màu cho miếng xốp; đơn giản là dùng sơn xì phun lên rồi đợi sơn khô. Tuy nhiên Châu cho rằng như vậy quá đơn điệu, em nói:
-Mình có một mặt hàng thì phải làm nó đa dạng màu sắc. Tùng thử pha màu xem, đại khái một miếng xốp có màu đỏ là chủ yếu nhưng có thêm vài chấm màu trắng chẳng hạn? Hả? Nói – chậm – lắm – rồi – đấy!
-Nhưng mà vẽ chữ bằng màu trắng rồi cô ơi! – Tôi nói.
-Không, cái đó dùng để gắn hoa giấy. Còn những cái vẽ chữ thì mình để miếng xốp đơn màu cũng được, nhưng tốt nhất là đừng để nó đơn điệu.
Tôi và Châu bàn luận khá nhiều cách phối màu sắc cho những miếng xốp. Thi thoảng chúng tôi cũng cãi nhau về việc lựa chọn màu nào cho phù hợp. Cãi nhau lắm, tôi để ý em thích những tông màu dịu như hồng nhạt, xanh nước biển hoặc xanh nõn chuối; em cũng nhận ra tôi khoái những tông mạnh và rực rỡ hơn như đỏ thẫm, tím than hoặc màu da cam. Có bận, chúng tôi cứ tranh cãi nhau về việc chọn màu phụ nào cho miếng xốp màu tím. Châu muốn tôi dùng màu vàng tươi, còn tôi lại thích xài màu trắng. Tranh cãi chán chê, tôi quay ra trêu chọc em:
-Người lớn nói thì phải nghe, học sinh cấp hai thì biết gì?
Châu có vóc dáng nhỏ nhắn nên tôi toàn trêu em là “học sinh cấp hai”. Nghe thế, cô bé chẳng nói chẳng rằng liền thụi tay vào be sườn của tôi. Tay em bé bé mà toàn xương, đấm đau khiếp! Tôi “á” một tiếng rồi nhe răng trợn mắt trước mặt em:
-Đau! Cô thích giết người à?
-Cho chết! Ai bảo chê tớ lùn? – Em bụm miệng cười.
Và mấy thằng bạn được thể ném đá đồng đội. Bao giờ cũng là thằng Sĩ khai mào, thằng Cuốc góp mắm muối và thằng Choác chốt hạ:
-“Trâu” nói đúng rồi, ông nghe lời “Trâu” đi!
-Chê khuyết điểm của người khác là ngụy biện đấy!
-Mày ti tiện lắm Tóp ạ! Lại cãi! Im đê, con tiện nhân!
Sau cùng, tôi làm theo ý Châu là vẽ đường vân màu vàng tươi trên nền miếng xốp màu tím than. Mà màu vàng tươi làm miếng xốp rất nổi bật, hơn hẳn màu trắng. Về khoản màu sắc, Châu khá giỏi vì em vẽ màu thường xuyên, còn tôi trước nay chủ yếu vẽ chì nên không rành bằng em. Nhưng nhờ thế, tôi biết được nhược điểm của mình để tiến bộ.
Qua được công đoạn phun sơn vất vả, những phần còn lại dễ thở hơn nhiều. Vì khéo tay, tôi phụ trách toàn bộ phần vẽ chữ cho mười lăm miếng xốp. Những đứa còn lại gấp giấy màu để làm hoa hồng kiểu origami. Bọn tôi phát hiện thằng Choác gấp giấy rất đỉnh, hỏi ra mới biết con vẹo này chơi origami từ năm lớp 10. Thằng Sĩ và thằng Cuốc gấp kém hơn nên cắt giấy rồi gấp đường viền sẵn (những đường gấp đơn giản trước khi gấp thành hình), hai ông thần hăng say đến nỗi số giấy cắt ra chất thành đống cao ngất. Nếu bọn tôi không ngăn lại, dám cá chúng nó cắt bằng sạch giấy mới thôi.
Gấp giấy xong xuôi, bọn tôi bắt đầu đính hoa vào miếng xốp. Theo ý tưởng của Châu, các bông hoa sẽ xếp chữ cái đầu tiên trong tên của cô gái. Nhưng tên người nhiều vô kể, số lượng miếng xốp có hạn nên chúng tôi lựa chọn những chữ phổ biến nhất như “T”, “L” và “H”, mỗi chữ chiếm ba cái. Sáu miếng còn lại, mỗi miếng một chữ khác nhau như “V” hoặc “B”. Lúc thằng Choác xếp chữ “C”, tôi hỏi:
-Tên con gái có ai là chữ C nhỉ?
Thằng Choác ngẩn tò te. Nó nói:
-Ờ… chẳng lẽ là Cún? Hay Chó?
Tôi với nó cười sằng sặc, nhưng cả hai thằng nhất thời không nghĩ ra tên cô gái nào bắt đầu bằng chữ C. Lúc ấy Châu bỗng lên tiếng, đôi mắt lườm tôi và thằng Choác:
-Thế tớ thì sao, bỏ đi đâu?
“Ờ nhỉ!” – Tôi và thằng bạn bịt mồm cười. Lâu ngày gọi Châu là “Trâu” nên chúng tôi quên béng tên em. Tôi tủm tỉm cười:
-Hình như là “Trâu” chứ có phải Châu đâu?
Châu co tay đấm tôi vài phát. Kể cũng lạ, bọn thằng Sĩ thằng Cuốc suốt ngày gọi “Trâu” chẳng sao, hễ tôi mở miệng ra là em lại đấm. Chúng nó nói gì, em chỉ cười, còn tôi phát ngôn câu nào, em bật lại câu đó (lắm khi là cố tình). Đúng là cái số bị gái ghét! Sau này lấy vợ thế nào đây? –Tôi đã than thở như vậy.
XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!